Đừng dạy con so sánh trong tình cảm!

Con yêu ai nhất?

Cậu con trai hơn 3 tuổi. Ông bố hơn 30 tuổi. Mỗi lần ôm con, lại thủ thỉ, “Con yêu bố như thế nào?”. Cậu con trai được dạy một cách bài bản “Con yêu bố nhất trên đời”. Mặc dù cậu chẳng hiểu ý nghĩ của từ “yêu”, cũng như thế nào là “nhất” và “trên đời”. Nhưng mà cậu cứ nói vì bố bảo cậu thế. Và ông bố cứ hạnh phúc, vì chắc con nghĩ thế.

Mà mỗi lần hai bố con thủ thỉ chuyện “tình yêu” với nhau, là ông bố lại liếc mắt về phía mẹ, với một biểu cảm vô cùng mãn nguyện và đắc thắng.

Bà mẹ cười thầm trong bụng, vẫy vẫy cậu con trai. Là cậu lai lon ton chạy lại gần, bỏ mặc ông bố với khuôn mặt tiu nghỉu đằng sau.

Câu chuyện chẳng có gì, vì bà mẹ cũng chẳng chấp nhặt gì ông bố. Một phần vì biết chắc là mình rút ruột đẻ ra, thế nên con hiển nhiên là yêu mẹ hơn rồi – không thèm chấp cái tính trẻ con của ông bố, một phần là con yêu bố hơn hay yêu mẹ hơn cũng chẳng quan trọng. Con càng yêu bố càng tốt chứ sao.

 family-kids-happy-people-46252

Nhưng cậu con lại được gửi về ông bà ngoại, ở với ông bà ngoại, và ông bà lại rất mực yêu thương. Ông bố 1-2 tuần hay cả tháng mới lên thăm một lần. Rất hung hồn hay rất hồn nhiên, ôm cậu con và lại cái điệp khúc thủ thỉ “Con yêu bố như thế nào?”

Cậu con như thường lệ “Con yêu bố nhất trên đời”

Ông bố bồi thêm một câu “Con thích ở với ông bà hay với bố mẹ?”

Cậu con đương nhiên làm thêm một câu “Con thích ở với bố, với mẹ”

Lúc này bà mẹ liếc thấy trong mắt ông bà thoáng một nét buồn, một nét chạnh lòng. Mới giật thót, có phải một cách vô hình và vô tình, mình đang dạy cho con tính so sánh trong tình yêu. Yêu bố và yêu mẹ, yêu ông và yêu bà, yêu anh và yêu chị. Làm gì có cái gì là hơn hay không hơn. Làm gì có cái gì là nhiều hay ít. Bởi lẽ, mỗi tình yêu là khác nhau, làm gì có sự so sánh. Giống như yêu mẹ của mẹ, và yêu con, yêu ai nhiều hơn. Mẹ sẽ không thể trả lời được vì đó là 2 tình yêu khác nhau.

Quả thật không thể phủ nhận rằng nghe tiếng con bi bô nói yêu mình nhiều nhất thật ngọt ngào. Nhưng đó chỉ là để thỏa mãn tính ích kỉ của chính mình thôi. Bản thân con khi nói ra có thể lúc đầu không hiểu, sau dần hiểu rồi tự hình thành trong lòng sự so sánh, đong đếm của tình yêu.

Con yêu, tình yêu không phải là một. Mà đối với mỗi người, hay mỗi vật, mỗi việc, con sẽ có một tình yêu khác nhau với những sắc thái, cung bậc, cảm xúc khác nhau. Con sẽ chỉ có thể cảm nhận, mà không nên so sánh, và cũng không thể so sánh. Cũng giống như bố mẹ, ông bà yêu con rất nhiều. Không có nhất, hay nhì, không có nhiều hay ít, vì đối với bố, mẹ, ông, bà, con là duy nhất.

Please follow and like us:

Random Posts

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*
*